Gửi anh Q,
Sau hơn 5 tháng, em mới vượt lên mọi sự bận rộn để ngồi viết vài dòng về anh và ảnh của anh.
Thú thật, từ những ngày đầu đi làm nghề, em đang cần tìm một nhiếp ảnh gia vừa "giá tốt" vừa điên điên vừa chụp độc đáo một tí. Lân la tất cả các mối quan hệ em biết, thì tình cờ em thấy được fb cá nhân của anh.
Ngồi xem lùng sục một hồi rõ lâu, xem hết tất cả các album anh đăng, em dừng lại ở bức ảnh cô dâu nắm tay bà của mình và khóc trước khi lên xe hoa rời đi. em bất giác khóc như mưa khi xem bức ảnh đó, và em biết nếu có ngày em lên xe hoa thì em sẽ book anh chụp.
Hơn 3 năm sau, thì ngày đấy cũng tới thật. Tính không chụp pre, nhưng vì anh Q, em "phải" đi chụp thôi.
Vốn chỉ quen đứng sau ống kính chỉ này chỉ kia bắt các anh em photographer chụp này nọ, nay bị lôi lên trước ống kính, cũng khá là sượng trân 🙂 nhưng rồi mọi thứ đều xứng đáng, vợ chồng em được đi chơi, đi ăn, được chill trên sân thượng nhà mình, và có ảnh đẹp mang về. Cả hai đứa đều thoải mái, đều cảm thấy được yêu ngay trong chính những tấm hình của mình.
Cảm ơn anh vì điều đó!
Em luôn nói với mọi người rằng, anh Q sẽ chụp được những góc hình, những khoảnh khắc mà người khác không chụp được, những khoảnh khắc mà bản thân những người trong cuộc, những nhân vật chính không hề biết nhưng lại rất hạnh phúc nếu nó được lưu giữ lại.
Chính bản thân em đã bất ngờ về những bức ảnh em nhận được trong lễ cưới của mình.
Những gương mặt, những giọt nước mắt em luôn mong muốn được nhìn thấy và giữ lại cho riêng mình.
Cảm ơn anh Q vì những tâm huyết, những chia sẻ của anh về nghề, về cuộc đời, cho đứa em này.
Cái gì của mình sẽ là của mình thôi! Khách của mình cũng sẽ tìm đến mình thôi!
Phỏng ạ? :))))