Mình biết Quang từ lúc bạn ấy còn chưa cầm máy ảnh và chưa có nghệ danh là Qui.
Vẫn là Quang thôi nhưng theo dõi sự thay đổi của bạn từ lúc tập tành cầm máy ảnh đên khi hào hứng chia sẻ về những gì bạn học được khi chụp ảnh, tạo ra những bức ảnh kể những câu chuyện, mình đã chắc chắn bạn có đam mê thực sự và sẽ theo đuổi đam mê thật lâu.
Hồi sinh viên còn hẹn sau này bạn nhớ chụp ảnh cưới cho mình nhớ. Vậy mà mãi phải gần 10 năm sau mới được bạn chụp ảnh cưới cho, và bộ ảnh đó sau 3 năm xem lại mình vẫn có thể nhớ như in câu chuyện ngày hôm đó như thế nào, việc gì nhỏ nhặt nhất đã diễn ra, điều gì làm mình cười trong những bức ảnh đó, ánh sáng, âm thanh, màu nắng màu nước ở đó như thế nào.
Thật kì lạ vì 1 buổi chụp ảnh lại lưu lại trong kí ức sống động như thế. Cảm nhận về nhiếp ảnh gia thì : Quang ngoài là 1 nag bên ngoài hướng nội bên trong hướng hết vào gia đình, nghệ thuật :))) , hết sức chăm chút cho việc câu chuyện sẽ kể ra sao trong ảnh, thì còn may mắn có 1 người vợ cực kì "matching" về cách làm việc, hỗ trợ khách và chồng trong những buổi chụp. Mình thích cách họ đồng hành cùng nhau và cũng rất thích ngắm những bức ảnh tâm đắc quang hay khoe trên facebook về những khoảnh khắc bạn chụp được trong đám cưới hay prewedding của khách.
Có 1 thứ năng lượng rất khó diễn đạt, nhưng mình đoán nó là "hạnh phúc".
Ảnh của Quang có thể có nỗi suy tư, trầm ngâm, có thể có nước mắt, nhưng hình như hầu hết ảnh toàn là hạnh phúc, len lỏi trong ánh mắt, trong ánh sáng, trong không gian, kể cả nhìn bức ảnh có cô đơn, thì đâu đó vẫn là hi vọng. Hạnh phúc là được rồi.
Chúc NAG luôn chân cứng đá mềm, và càng ngày càng tìm thấy nhiều hạnh phúc hơn trong những khung hình nhé!